Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Cười Tiếu Lâm. Hiển thị tất cả bài đăng
thumbnail

Quần lại học đòi bắt chước áo

Tí là nhân viên mới của một công ty nhà nước nên suốt ngày cứ phải ngồi mốc mép ở phòng, chẳng dám lượn lờ như mấy “ma” cũ trong phòng. Tết thì đã cận kề, các anh chị em trong phòng cứ rộn ràng mua sắm, hạt dưa, hạt bí, mứt dừa, mứt sen,... nói chung là đủ cả.

Công việc giữa năm nên công việc không có gì đến hạn, đâm ra nhàn rỗi, vì vậy nhiều lúc Tí suýt ngủ gật trong giờ làm việc nhưng sợ bị soi nên Tí cũng chẳng dám tự nhiên. Vì thế Tí rất khâm phục các anh chị trong phòng, chẳng bao giờ thấy họ ngủ gật hoặc có biểu hiện buồn ngủ cả.

Và người mà Tí khâm phục nhất chính là sếp trưởng phòng, lúc nào Tí cũng thấy sếp tỉnh táo, chưa bao giờ thấy ngáp. Trưởng phòng của Tí thi thoảng lại thấy biến mất khỏi phòng mất cả buổi chiều. Nhiều hôm đã hết giờ làm cả tiếng mà Tí vẫn chưa thấy sếp quay lại, áo khoác thì vẫn vắt trên ghế bành. “Chắc anh ấy sẽ quay lại làm đêm ở công ty” - Tí thầm ngưỡng mộ sếp – “Người đâu mà tham công tiếc việc, giờ nhân viên nghỉ sếp vẫn miệt mài cày, thế mới là sếp chứ!”

Nhưng về sau Tí phát giác ra rằng, hóa ra không phải thế, sếp vắt áo khoác lên ghế chẳng qua chỉ để lòe mấy nhân viên yếu bóng vía và để đối phó với sếp tổng rằng là “tôi vừa ở đây, tôi sẽ quay lại sau ít phút”, nhưng thực chất sếp đã biến khỏi cơ quan từ đời tám hoánh nào rồi.

Vốn là người thông minh ham học hỏi nên Tí lập tức bắt chước ngay chiêu này của sếp, nhưng Tí nghĩ bụng: “Tuy mình bắt chước nhưng phải cần sáng tạo, không thể dập khuôn máy móc được...”.

Và ngay sau hôm đó, mỗi khi Tí trốn ra ngoài, mọi người trong phòng đều thấy trên ghế Tí vắt một cái... quần.
thumbnail

Truyện : Hãy nguy hiểm theo cách của bạn

"Có một GÃ nhà GIÀU ngu ngốc, ki bo và một ANH nhà NGHÈO thông minh, chịu khó"!
Hôm rồi, cái tạp chí pho-bét chọn tỷ phú Phạm Nhật Vượng vào danh sách những tỷ phú đầu tiên của VN khiến "giang hồ" chém gió xôn xao. Dĩ nhiên, đùng một cái, ông trở thành biểu tượng của giới siêu giàu VN (tài sản ít nhất 60 triệu đô) và là chủ đề cho mọi lời khen - chê, ngưỡng mộ - đố kỵ... từ hàng chục triệu người còn lại. Oái oăm là bàn về ông, có một nhà báo lại nhớ về chuyện anh nhà giàu ăn thịt gà bằng kéo.

Chuyện là, trong xã hội VN xưa, khi mà hầu hết bàn dân thiên hạ sống trong nghèo đói, suốt ngày ki ki cóp cóp cho "no diều (dạ dày)" và ước mơ lớn lao trong cái đầu của họ chỉ to bằng củ sắn, miếng khoai, thì có một anh nhà giàu lại ước mơ... ăn thịt gà. Gì chứ gà thì nhà anh không thiếu mặc dù nhiều thì... không có. Nhưng khốn khổ cho cái thân anh, trong xã hội nghèo đói như thế thì ăn thịt gà được cho là một tội ác. Nhưng thèm quá, nghĩ tới đã tướt hết mồ hôi miệng rồi. Cuối cùng, lúc nửa đêm, anh cùng vợ con thịt trộm gà nhà mình, mang vào buồng, ăn thịt gà bằng kéo vì sợ hàng xóm nghe thấy tiếng dao thớt.

Chuyện bi hài này khiến mình... méo mó khuôn mặt cười và chợt "có một cơn choáng nhẹ" khi nhận ra từ xưa tới nay, nhà giàu toàn bị... khinh rẻ.

Từ "ngày xửa ngày xưa"...

Mà đúng là từ xửa từ xưa thật, khi biết bao người thế hệ 6x, 7x, 8x (và có lẽ các loại x trước nữa) vừa sinh ra, dù chưa biết đọc biết viết, đã được bố mẹ hoặc ông bà kể cho các câu chuyện cổ tích mà nghe nhiều, nghe mãi tới thuộc lòng: Ngày xửa ngày xưa có một LÃO nhà GIÀU nhưng mà ngu ngốc, ki bo, kẹt xỉ, đần độn. Và sống bên cạnh nhà lão ấy là ANH nhà NGHÈO thông minh, chăm chỉ, hiền lành, chịu khó. Nghe tới đây thì ai cũng biết một kết cục có hậu dành cho cái anh chàng thông minh ấy dù kết cục ấy là... từ trời, bụt.

....rồi tới ngày nảy ngày nay.

Chả hiểu là "có tự bao giờ, hàng me xanh thắm mà nay đứng đó cho em làm thơ". Cũng chả hiểu là tự bao giờ, mỗi mùa thi đại học, hàng loạt thủ khoa của các trường danh tiếng đều bị nhốt vào một cái khuân có sẵn: nhà nghèo vượt khó. Bọn nhà giàu "chết" đâu hết rồi ấy nhỉ. Chắc bọn chúng hay la cà quán bar, vũ trường nên ít tới thư viện.

Nhưng cũng hôm rồi, mình đi cùng 1 anh PV ảnh phỏng vấn 1 thủ khoa. Lúc chụp lấy hình, em ấy khua khua tay: "Đừng chụp mũ cho em vượt khó học giỏi đó nha. Nhà em giàu lắm đó. Anh phải biết em khổ sở như thế nào để vượt.. sướng học giỏi đâu. Nén mình nhịn đi vũ trường, nhịn phượt cả năm trời đấy. Chứ nhà em nghèo thì có gì mà phải nhịn. Phải hem?". Mình: ten ten ten tèn.

Haha. Đúng là thủ khoa. Chú khiến anh phải nhìn lại cả quá trình tư duy báo chí. Rồi lại khiến anh nhớ về thằng bạn thân hồi cấp 2. Khốn khổ cho cái thằng này vì bố mẹ nó... rất giàu. Một lần nó méo máo sang nhà chơi, báo tin vừa lĩnh chưởng bằng gậy ngộ không của bố vì tội trộm tiền. Ối zời, không tin vào tai mình nữa vì thằng này rất hiền lành. Sau nghe nó tâm sự mới biết là thỉnh thoảng đi chơi với lớp, toàn bị bọn con gái nói xấu sau lưng là nhà giàu mà ki bo, chẳng chi gì cho lớp mấy vụ đi chơi, chẳng "xí" cho ai được cái gì. Bị các em chê nhiều quá, nó liều mạng trộm tiền để "xí" cho các cuộc đi chơi của các bẹn.

"Ô, sao đi chơi mà không chia đều? Tại sao bọn nhà giàu thì phải "xí" nhỉ? Đòi hỏi thế hóa ra họ hài lòng với việc "được" người ta "xí cho" à?". Mình an ủi thằng bạn như thế. Cũng thấy cu cậu gật gù, tí phát hết sạch nước mắt và hai thằng lao vào chơi điện tử.

Thành ra, nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ quanh nghĩ quẩn, hóa ra "phần tử thứ 3" kết hợp của hai GÃ và ANH ở trên như Tân Bờm tôi, vừa nghèo, vừa ngu lại còn ki bo như mình hóa ra lại... nguy hiểm.

Mà để đạt được độ nguy hiểm không dễ đâu nha. Đại diện cho "dân... gian" là một vài dân cư mạng có câu trêu bạn bè trên blog của mình: "Cuộc đời sao lắm bất công, giàu thì bị ghét, nghèo thì bị khinh, thông minh thì bị đố kỵ. Cứ ù lì như ai đang đọc status này lại hóa ra nguy hiểm".

Nói như thế thì ù lì đúng là một nghệ thuật. Suy ra người ù lì là một... nghệ sĩ (dù không biết ngược lại nghệ sĩ có ù lì hay không?). Chính vì thế, nếu không muốn làm GÃ cũng không muốn làm ANH, càng không muốn làm "phần tử thứ 3" như tôi, bạn hay nghe một cư dân khác đã đưa ra lời khuyên: "Hãy nguy hiểm theo cách của bạn"!
thumbnail

6 phương pháp để... gặp ma

Lâu nay đọc những cách gặp ma, thấy cũng... ghê ghê. Nhưng áp dụng mà gặp ma được chắc các nhà khoa học đã làm từ lâu. Vậy nên thử bổ sung vài phương pháp để châm chích đề tài này tí xem có... ma nào chịu nổi không?
6 phương pháp để... gặp ma
Cách 1: Gặp ma ngoài nghĩa địa

Nửa đêm, bạn hãy một mình ra nghĩa địa. Tay cầm 1 nén hương đang cháy, đừng đốt nhiều kẻo lửa gặp gió thì mình thành ma. Hãy đi dạo quanh các ngôi mộ, vừa đi vừa khấn gọi ma quỷ.
Không cần bạn yếu bóng vía, chỉ cần vậy bạn cũng thấy ma chạy đi chạy lại rồi. Tuy nhiên, tình hình hiện nay thì mấy con ma đó toàn là... ma túy. Nghĩa địa là nơi dân chích hút vẫn ra đó xài hàng, cho nên bạn đừng làm cách này! Về nhà cầu cơ bằng chén cho an toàn.

*
* *

Cách 2: Cầu cơ bằng chén

* Chuẩn bị: Một tờ giấy trắng, viết lên đó những chữ cái, kể cả dấu. Vẽ một vòng tròn ở tờ giấy. Vẽ một vạch cắt đôi tờ giấy, một bên ghi chữ CÓ, bên kia ghi chữ KHÔNG. Một chai rượu cỡ 1 lít, rượu trắng loại mạnh. Một chiếc cốc nhỏ không có quai cầm, tốt nhất là cốc nào càng cổ càng tốt.
* Thực hiện: Hơ chén qua lửa, úp chén vào tờ giấy, 4 người cùng đặt một ngón tay vào chén, vẻ mặt nghiêm trang và chuẩn bị tinh thần gặp ma, cứ một phút mỗi người lại uống một chén rượu. Lần lượt từng người gọi: “Hôm nay ngày... tháng... năm... Con là... tuổi... Con thành tâm mời thần chén về có việc xin thần chén giúp đỡ. Nếu thần chén đồng ý thì cho chén chạy về chữ CÓ, nếu không thì chạy về chữ KHÔNG”. Nếu các bạn may mắn thì chén sẽ chạy rất nhanh, cũng có khi rất lâu. Nếu thấy chén có dấu hiệu chạy, hay lắc chậm, đừng nghĩ là do ai đó đẩy, cấm cười nếu không chén sẽ dừng lại và rất lâu mới chạy. Khi chén nhích dần về chữ CÓ. Trong khi cầu cơ nếu bạn yếu bóng vía bạn sẽ nhìn thấy ma. Trong trường hợp bạn không thấy ma, hàng xóm của bạn vẫn thấy 4 con... ma men đang say ngất ngư, tay đặt vào chén!

*
* *

Cách 3: Soi gương

Trong trường hợp thích cầu cơ như không rủ được nhiều người, chỉ có một mình ở nhà, bạn hãy dùng phương pháp soi gương.
Gương nhỏ lau sạch. Bạn phải thực hiện trong lúc tỉnh ngủ, vì nếu buồn ngủ sẽ không hiệu nghiệm. Khóa cửa trong nhà ngoài sân cẩn thận, dùng diêm thắp một ngọn nến đặt chính giữa nhà, lưu ý vừa thắp vừa khấn: “Con tên là... Vừa rồi con có đọc bài “6 cách để gặp ma” trên 24H, nhưng con không tin nên hôm nay rất muốn gặp ma cho biết”. Sau đó tắt hết điện trong nhà, cầm gương lại gần cây nến và soi gương, nhìn thật chăm chú. Bạn sẽ thấy ma! Đó chính là “ma sắc... má”!

*
* *

Cách 4: Ma dọc đường

Vẫn chưa thấy thỏa mãn trí tò mò, bạn hãy gặp ma ngoài đường!
Chuẩn bị: Một con mèo đen, một bát cơm cá (để bát cơm xa xa con mèo ra, kẻo nó giống như ma đói), một tờ báo to vài cây nến. Cách gọi: Ra chỗ ngã tư, thắp nến, thắp hương lên. Dùng đũa gõ vào bát. Dần dần bạn sẽ thấy được ma đói đến bốc cơm ăn. Bạn phải gõ liên tục như thế ma mới không nhìn thấy bạn, nếu bạn ngừng ma sẽ nhìn thấy bạn nó sẽ... sợ chạy mất. Ngoài ra, gõ liên tục có tác dụng mèo đen tức mình kêu gào thảm thiết, lúc đó mấy chú “ma cà bông” chuyên lượn lờ trêu ghẹo mọi người ngoài đường chắc chắn sẽ tìm đến bạn. Còn chờ gì nữa, “ù té quyền” thôi! Từ phương pháp này ta thấy tốt hơn là tìm ma vào ban ngày cho... an toàn!

*
* *

Cách 5: Tìm ma bờ bụi

Ban ngày bạn hãy đến một đám ruộng đang vào mùa cấy, khu vực đó phải ít người qua lại như phố cổ ngày tết vậy, tất nhiên là đừng quá hoang vắng lại dễ gặp “ma cà bông” như đã nói trên. Đứng xoay lưng vào đám ruộng. Chọn lúc mọi người không để ý, bạn hãy đứng dang rộng hai chân, vừa lẩm bẩm khấn vừa cúi xuống nhìn qua hai chân. Chắc chắn bạn có thể nhìn thấy ma kể cả ban ngày, ma bạt ngàn là ma. Ma đó dân gian gọi là “ma nặng... mạ”!

*
* *

Cách 6: Đọc truyện ma

Nếu bạn không thích hài hước, những phương pháp trên không làm bạn cười nổi, nói cách khác là bạn thấy bài này viết này nhạt toẹt, vậy bạn hãy dùng phương pháp cuối cùng này xem: Đọc truyện ma vào ban đêm, khi đó bạn sẽ thấy ma ở trong... câu chuyện.